This entry is part 1 of 2 in the series Java Memory
Mở đầu: Tại sao cần học quản lý bộ nhớ trong Java
Đã bao giờ bạn gặp phải những câu kiểu “Nháy nút refresh ở màn hình desktop máy tính cho máy chạy nhanh hơn”, hay khởi động lại điện thoại, máy tính, chạy lại ứng dụng, web để dùng mượt hơn chưa?
Nếu có, khả năng cao bạn đã gặp phải việc một ứng dụng đã không quản lý bộ nhớ tốt, điều này khiến cho bộ nhớ ngày càng sử dụng nhiều, và khi đầy thì ứng dụng bị lag. Việc ứng dụng bị lag có thể do nhiều vấn đề như, như mạng chậm, cơ sở dữ liệu, … nhưng việc bộ nhớ bị dùng full thường chiếm một phần khá lớn trong vấn đề này.
Hiểu được cách Java quản lý bộ nhớ là một điều thiết yếu để tối ưu hệ thống.
Kiểu dữ liệu nguyên thuỷ và object
Kiểu dữ liệu nguyên thuỷ trong Java có thể kể đến byte, short, int, long, char, ….
Trong Java, các đối tượng tạo từ các class như Integer, Double, Float, … Hay từ những class mà tự bạn tạo ra, thì chúng ta đang không thực sự lưu giá trị của nó, mà ta đang lưu “địa chỉ” đến giá trị thực sự của nó
Hãy thử đi từ từ lại vấn đề này, khi ta sử dụng các kiểu biến nguyên thuỷ, ví dụ khai báo như sau
byte x = 7
Thì trong Java, bản chất biến x này đang giữ giá trị thực sự, giá trị bit (00000111)
Còn một biến Object, hay biến địa chỉ thì chúng ta như đang lưu một “điều khiển”, một tham chiếu địa chỉ đến giá trị thực sự
Dog myDog = new Dog();
Okay, mong là bạn đã hơi mường tượng được điều gì đó, tiếp theo ta sẽ đến hai khái niệm là Stack và Heap
Trong bộ nhớ Java, ta thường nhắc tới 2 nơi lưu chính đó là Stack và Heap. Toàn bộ Thread trong hệ thống sẽ có các stack khác nhau, tuy nhiên share chung 1 heap
Cơ bản ở reference bên trên, hay cách lưu tham chiếu, thì giá trị thực sẽ luôn nằm ở heap
Các biến nguyên thuỷ trong Java nếu được khai báo dưới dạng local variable (biến nằm trong các hàm, …) sẽ được lưu vào stack, còn các biến lưu dạng toàn cục của 1 class (instance variable) sẽ được lưu vào heap.
Tương tự, các biến tham chiếu (reference) cũng được lưu tương tự, nếu chúng là các local variable, các biến nằm trong 1 hàm main, 1 phương thức, … chúng sẽ được lưu trong stack. (Lưu cái con trỏ trong stack), còn nếu nó là biến toàn cục class (instance variable), nó sẽ nằm trong heap (vì hiện tại, nó đang được lưu trong 1 giá trị object thực sự khác, hay là heap)
Java Pass-by-Value, Call-By-Value
Tiếp theo, ta sẽ đi đến khái niệm pass-by-value, hay call-by-value trong Java. Hiểu đơn giản, khi ta truyền các biến như 1 tham số trong 1 hàm, ta chỉ đang truyền một bản “copy” của đối tượng ban đầu đó.
Ví dụ như đoạn code sau, đoạn code sẽ vẫn in ra 5, giá trị ban đầu của a, vì khi ta truyền vào hàm kia, ta chỉ đang truyền một bản sao của biến a, có giá trị là 5, chứ không thực sự truyền a, nên a ở hàm main sẽ không bị thay đổi.
Tuy nhiên, ta lại sẽ có một vấn đề thường hay mắc lầm khác, Hãy thử xem đoạn code sau:
Đầu tiên ta có một object John, với tuổi là 20, và tên là John
Sau đó ta chạy hàm change, nơi mà ta sẽ cập nhậtbiến tuổi truyền vào thành 90, còn tên của person truyền vào thành Michael
Bạn sẽ nghĩ là, okay, giờ ta đang truyền một bản sao thôi đúng không? Vậy thì tuổi vẫn giữ là 20, còn tên vẫn giữ là John
Nhưng kết quả thật bất ngờ, tuổi thì đúng là không thay đổi 20, nhưng tên thì cập nhật thành Michael. Tại sao lại như vậy?
Ta hãy quay trở lại khái niệm vừa nhắc tới
Khi ta truyền một biến nguyên thuỷ, hay trong trường hợp trên là age, ta đang như tạo một bản sao của một tờ giấy bình thường, tờ giấy đó ghi số là 20, ta đưa cho người khác. Họ sửa chúng thành 90, 100 hay gì đi chăng nữa, thì tờ giấy ban đầu của ta vẫn là 20
Tuy nhiên, khi ta truyền một biến reference (tham chiếu) của Object person, ta đang truyền bản sao của “tham chiếu” của nó. Hay đơn giản là, ta đang tạo ra bản sao của một cái điều khiển, vậy thì cái điều khiển bản sao này khi đưa cho người khác, vẫn sẽ bật tắt được tivi ban đầu của mình.
Escaping References
Ta sẽ đi sang vấn đề. Vậy thì điều này có thể ảnh hưởng điều gì?
Một trong bốn tính chất của OOP, Encapsulation – tính đóng gói, trong đó có thể kể đến việc, ta sẽ cho toàn bộ biến trong class thành private, ẩn chúng với bên ngoài, với class khác. Để thay đổi, hay tương tác với chúng, ta chỉ tương tác qua các phương thức public mà ta cài đặt. (Ví dụ như Getter, Setter)
Tuy nhiên ta đi đến một vấn đề mới. Vì vấn đề truyền tham chiếu, truyền điều khiển thay đổi phần gốc như trên, thì với một ví dụ như trên, ta đang để private Name của Person, tuy nhiên khi gán nó cho một biến ngoài sb bằng getter, rồi thay đổi nó, thì nó cũng thay đổi giá trị được giấu bên trong class gốc.
Điều này phá huỷ việc đóng gói của chúng ta, do ta bằng 1 cách nào đó, đã thay đổi được giá trị private, mà không cần đi qua các phương thức setter hay các phương thức cho phép thay đổi của class.
Kĩ thuật defensive copying
Lúc này, có một solution được biết đến với tên defensive copying
Ta sẽ không muốn lưu một bản tham chiếu đến một cái điều khiển, nơi mà ta có thể thay đổi giá trị đang được ẩn. Mà các phương thức lấy các tham chiếu này ra, ta sẽ tạo hẳn 1 object mới, một bản sao chỉ copy giá trị của biến gốc, chứ không copy điều khiển đến biến gốc.
Như ví dụ trên, ở hàm Getter, ta chỉ trả về một biến String Builder mới, chứa dữ liệu của name, nhưng không có khả năng thay đổi name gốc
Bất kì mô hình hệ thống nào đều nhắm đến giúp code của bạn được tổ chức tốt hơn, đẹp hơn. Khi mà nhu cầu của người dùng ngày càng cao, độ phức tạp của hệ thống càng gia tăng, mô hình hệ thống của bạn cũng cần phải bắt kịp chúng. Với một số dự án nhỏ, có thể bạn chỉ cần thêm thẳng code vào controller, tuy nhiên, ở các hệ thống lớn hơn bạn sẽ cần một số cách tiếp cận hợp lí hơn.
Đa số hệ thống chỉ cần cấu trúc N-Layered (N tầng) với 3 tầng cơ bản:
User Interface (UI) — chịu trách nhiệm tương tác với người dùng (giao diện)
Business logic layer (BLL)— Xử lí các logic chính của hệ thống
Data Access layer (DAL) — Là tầng giao tiếp với dữ liệu như database, …
VỚi một hệ thống như vậy, đa số vấn đề của bạn sẽ giải quyết theo 1 chiều thông thường. Các tầng sẽ phụ thuộc trực tiếp vào nhau, sau đó gọi dần xuống tầng bên dưới.
Ví dụ một luồng:
User click vào 1 nút trên tầng UI của website. Tầng UI sau đó gọi 1 API vào Bussiness Logic, bussiness logic gọi xuống Data Access để lấy dữ liệu bài viết ở database, sau đó ở bussiness logic sẽ xử lí dữ liệu đó (format, thêm thắt ngày tháng, ….), rồi cuối cùng trả về tầng trên cùng UI.
Tuy rằng kiến trúc N-Layered giúp ta xử lí đa số vấn đề, giúp code gọn hơn, clean hơn, tổ chức các chức năng liên quan thành nhiều layer khác nhau, dễ cài đặt, nhưng chúng cũng có một số vấn đề:
Khi hệ thống lớn dần, thường các logic sẽ được xử lí ở tầng Data Access (database), chứ không phải ở Business Logic. Điều này khiến lập trình viên thường tập trung vào tầng db hơn là tầng logic chính.
Tầng Data Access dần làm mọi việc, khó để thay đổi, vì các tầng trên đều nhảy vào nó.
Các tầng liên kết với nhau chặt chẽ, và vài thay đổi ở tầng Data Access sẽ làm hỏng các phần khác.
Ví dụ: Sau khi code nhiều ngày đêm, bạn gửi sản phẩm là một trang đọc báo cho khách hàng. Trang đọc báo này có cơ chế như sau:
Tầng UI: Hiển thị một bài viết
Business Logic: Gọi xuống database lấy dữ liệu các bài viết
Data Access: Làm việc với database, lấy các dữ liệu bài viết ra từ một database MySQL chẳng hạn.
Tầng Business Logic chứa các hàm:
layBaiViet() -> dataAccess.layBaiVietDb()
Tầng Data Access sẽ chứa hàm bên trên, nơi Business gọi xuống, và thực hiện các tác vụ, vì lúc này các model, object đang nằm ở tầng Data, chứ không ở tầng Business:
Do các model, entity ta làm việc với db đều chứa hết ở tầng này, nên ta cần xử lí các hàm ở tầng Data Access. Và kể cả có chuyển các hàm này lên tầng bên trên, thì nhìn chung các Model đều vẫn chứa ở Data Access. Chỉ cần mình thay đổi ví dụ Model ở Data Access một hàm mới, bên trên đều phải thay đổi.
Tưởng tượng lúc này, một ngày đẹp trời, khách hàng của bạn muốn chuyển DB sang MongoDB chẳng hạn, hoặc chuyển sang abcxyz gì đó. Lúc này bạn lại phải sửa hết code ở tầng Data Access cho hợp DB mới, và việc sửa ở đây cũng dẫn đến sửa các tầng bên trên
DDD – Domain Driven Design
Mô hình trên cho rằng, ta nên tập trung vào phần Business, hay còn gọi là Domain là phần core, cốt lõi của hệ thống hơn, thay vì Data Access. Data Access chỉ nên tập trung vào lấy dữ liệu, cập nhật dữ liệu, …. , còn xử lí logic nên nằm ở Domain. Tuy nhiên, với cấu trúc như thông thường khi mà chiều phụ thuộc, gọi xuống đang đi từ trên xuống dưới, ta buộc phải dồn logic xuống dưới cùng. Lúc này, ta có một kĩ thuật mới (Dependency Inversion – Đảo chiều sự phụ thuộc) , đây cũng là chữ cái “D” trong S.O.L.I.D
Điều gì đã thay đổi ? Ta vẫn giữ những cấu trúc tầng, cho phép code được tổ chức, chia thành các khối, giữ nguyên các điểm tốt của N-Layered, tuy nhiên với một vài cải tiến:
Business Logic/Domain sẽ là phần lõi, ở giữa của hệ thống, được dùng ở các phần khác
Business Logic giờ mới là phần khó thay đổi. Điều này có thể chấp nhận, bạn hãy tưởng tượng, có thể hệ thống bạn sẽ đổi database khác, đổi cách lấy dữ liệu, hay giao diện khác, còn logic trung tâm của hệ thống (ví dụ hệ thống ngân hàng thì logic trung tâm là xử lí tiền, …) thì không thể đổi được (trừ khi công ty sập)
Mỗi thay đổi của tầng Business/Domain sẽ cần đổi ở tầng khác, điều này cũng đúng hơn với tự nhiên, khi mà concept cốt lõi là logic của ứng dụng, mục tiêu của ứng dụng thay đổi thì mới thay đổi các tầng ocn kia.
Nhưng làm sao để có thể đảo chiều sự phụ thuộc?
Trước tiên, hãy xem cách triển khai thông thường của N-Layered
OrderService là một module xử lí các order (đơn hàng) cho hệ thống shop của bạn. Nhưng chúng chưa có dữ liệu, vì vậy chúng cần gọi xuống SqlOrderRepository là một module lấy dữ liệu từ database. Như vậy, OrderService phụ thuộc vào SqlOrderRepository
Thông thường, người ta sẽ viết OrderService phụ thuộc vào một IOrderRepository (interface), để giúp việc thay thế dễ dàng hơn (phụ thuộc 1 interface ảo, chứ không phải 1 class)
Lúc này ta chỉ cần di chuyển interface trên về business
Lúc này, ta sẽ quy định các method của repository, các hàm như kiểu getOrderByName (lấy dữ liệu từ tên), update, create, …. OrderService phụ thuộc trực tiếp vào repository này (Vẫn ở tầng Business)
Lúc này tầng Data Access, các class xử lí dữ liệu thực sự sẽ implement lại repository từ tầng Business, implement lại các hàm trên, nơi viết logic thực sự.
Lúc này, tầng Data Access đang phụ thuộc ngược vào tầng Bussiness
Rõ ràng, OrderService không cần quan tâm Data Access có thể là database nào nữa, nó có thể là class MySQL, Môngo,…. , chỉ cần biết chúng phải implement interface Repository có ở Business, và việc xử lí logic thì data access xử lí sao thì business không cần quan tâm.
Việc gắn các class ở dataaccess vào business có thể thông qua các IoC Container (Ví dụ như Spring IoC – Inversion of Control)
Cách làm trên được gọi là Dependency Inversion (đảo ngược sự phụ thuộc) khi mà sự phụ thuộc, nơi xử lí được đảo ngược lại.